BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Đời người

Tác giả liangfulai on 2022-03-12 22:31:31
/Đời người

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

Chào đời cất tiếng khóc tỏ lòng

“Khổ, không, vô thường đời” báo hiệu

Nào thấy ai cười khi lọt lòng.


 

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

Ứng nghiệp, ứng nguyện đến cõi trần

Mỗi người mỗi vai diễn đời tạm

Ai còn nhớ “ chơn diện ” tự thân ?

 

Đến tay trắng, rời đi tay trắng

Bao chuyến luân hồi, bấy phen mộng

Vô minh tâm chẳng tỏ chơn vọng

Chấp tướng nên say đắm mộng trần.

 

Điên điên đảo đảo đời say mộng

Thật thật giả giả tâm mê lầm

Mò trăng dưới nước cho là thật

Bỏ mạng nơi biển khổ nghiệp dòng.

 

Dã tràng mãi xây “lâu đài cát”

Để “sóng vô thường” cuốn theo dòng

Mãi tận bây giờ công vẫn vậy

Được rồi lại mất trôi theo sóng.

 

Bận trong luân hồi, thân tất bật

Phan duyên trần cảnh, tâm lăng xăng

Cả đời tâm vì thân luôn bận

Để thân tạo nghiệp, thân hại tâm.

 

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

Chẳng tỏ chơn nghĩa, sống sai lầm

Mãi lo thân sướng, làm tâm khổ

“ Giả ” hoại, “ thật ” còn khổ muôn năm.

 

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

Nhân gian là “ lò luyện ” tu hành

Kẻ mê cho là “ nơi hưởng thụ ”

Nên mãi sanh tử luân hồi vòng.

 

Trí nhân nhờ lửa luyện “vàng ròng”

Tinh luyện, điêu khắc đúc “kim thân”

Trải bao gian khổ nên “ tượng Phật ”

Hưởng cực lạc, bất hoại kim thân.

 

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

“Không” đến, “không” đi, giấc mộng trần

Duy chỉ khi tu về Tánh Phật

Không đến không đi, tỉnh mộng trần.

 

Đời người ngắn tạm mấy mươi năm

Ai cười, ai khóc lúc mạng xong ?

Ai tỉnh, ai say luân hồi mộng ?

Thảy đều định bởi một chữ Tâm.

Số lượt xem : 1267