BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Chân Tướng Đời Người Và Sự Thật Đằng Sau Nghĩa Địa

Tác giả liangfulai on 2022-07-18 11:19:58
/Chân Tướng Đời Người Và Sự Thật Đằng Sau Nghĩa Địa

Nghĩa địa tang thương bao di mộ

Không ít hình tuổi trẻ xuân xanh

Bao mộng đẹp, hoài bão ấp ủ

Theo vô thường vùi nơi đất lạnh.


Sinh mệnh mong manh, đời ngắn tạm

Như sương mai, bọt nước tan nhanh

Dã tràng nhọc xây “lâu đài cát”

Sóng vô thường lại phá tan tành.

 

Cá vì mồi, cắn câu mà chết

Người vì tiền, tình nhọc sức tâm

Vì “ lưới tình ”, “ bẫy tiền ” hoại mạng

Cam tâm tình nguyện trong mê lầm.

 

Nước mắt chúng sinh hơn bốn bể

Hợp từ “ lệ mắt ” lẫn “ lệ lòng ”

Có người vì lệ thức tỉnh mộng

Người vẫn say, bởi quen “ lệ lòng ”!

 

Biển cả mênh mông có ngày cạn

Nước mắt chúng sinh chẳng cạn, ngừng

Chỉ bởi chấp trước nên phiền não

Luân hồi muôn kiếp lệ tử sinh.

 

Thế gian có pháp “khổ”, “vô thường”

“Không” lại về “không”, lắm bi thương

Bát đại khổ, cùng muôn kiếp nạn

Thức tỉnh người mộng đẹp vấn vương.

 

Sớm muộn gì rồi cũng tỉnh ngộ

Chúng sinh nhờ “ khổ ”, “ không ”, “ vô thường ”

Là pháp vì chúng sinh bày lập

Thức tỉnh Chúng tìm giải thoát đường.

 

Nên người hà tất mãi vấn vương ?

Chấp mê mộng đẹp cõi vô thường

Duyên sanh duyên diệt đời ngắn tạm

Sao chẳng sớm về “ cõi hằng thường ” !

 

Trí nhân sớm cầu đạo, tu bàn

Chấm dứt đời mộng ảo lang thang

Chuyển lệ bi thương thành cực lạc

Dụng “ ngắn tạm ” sáng tạo “ hằng thường ”.

 

Trí nhân chẳng đợi chờ “ roi vọt ”

Từ các pháp “ khổ ”, “ không ”, “ vô thường ”

Đương yên nghĩ nguy tu giải thoát

Nguyện sanh tịnh độ, về “ hằng thường ”.

 

Nghĩa địa tang thương bao bia mộ

Kẻ khóc bi thương, người vui thầm

Giá trị sinh mệnh là khắc ấy

Thăng giáng tùy theo chúng sinh lòng.

 

Nghĩa địa tang thương bao bia mộ

Kẻ khóc bi thương, người vui thầm

Giá trị sinh mệnh là khắc ấy

Thăng giáng tùy theo tội, đức công.

 

Nghĩa địa tang thương bao bia mộ

Bao hình tướng chạm trổ khắc danh

Ai thác mà còn hoài như sống

Lưu danh, hình bóng nơi Chúng lòng ?

 

Danh lợi, quyền vị, chức cao trọng

Vinh hoa phú quý, ái dục tình …

Chẳng thứ gì khả mang theo mộ

Duy ngoài công đức, nghiệp tùy thân.

 

 

Chân tướng của đời người !

 

Bôn ba đêm ngày bận,

Làm khách mộng hồng trần,

Quay đầu chục năm ngắn,

Tỉnh mộng, tim đã ngừng.

 

Mộng vốn dĩ chẳng thật

Tâm mê, mộng chẳng ngưng

Huyễn hoá bao đời kiếp

Sanh diệt biết bao lần.

 

Đời người sai phương hướng,

Tâm mê lầm lạc đường,

Nếm khổ qua ngày tháng,

Vô minh thật đáng thương !

 

Ta bị ta dối gạt !

Bởi tâm ta vọng tưởng

Chẳng tỏ chơn và vọng

Nên luân hồi sáu đường !

 

Chỉ khi tâm tìm thấy

Chơn chủ, tỏ phương hướng

Đường về gốc chơn thật

Mới tỉnh “ mộng tha hương “!

 

 

Số lượt xem : 460