BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Học Tu Giảng Bàn Hành

Tác giả liangfulai on 2022-03-22 10:04:18
/Học Tu Giảng Bàn Hành

Học đạo, noi Thánh Phật

Dưỡng tâm tứ vô lượng

Thường từ, bi, hỷ, xả

Ứng dụng sinh hoạt thường.


Học hạ mình khiêm tốn

Học hỏi trau dồi thường

Tinh tấn, không cao ngạo

Chẳng chấp, chẳng nhàm biếng.

 

Tu đạo tu tâm tịnh

Hợp về đạo trung dung

Vô tư không thiên lệch

Vô ngã, vô vi lòng.

 

Tu đạo quản tự thân

Quản thân khẩu ý mình

Sửa thói hư, tiêu nghiệp

Khôi phục Tự Tánh mình.

 

Tu đạo chẳng phải quản

Thân, khẩu, ý tha nhân

Nhập thị phi, phiền não

Lìa Tự Tánh thanh tịnh.

 

Bàn đạo, đạo tâm dụng

Tâm Thiên Địa vận hành

Tinh tấn, không lệch, mỏi

Lợi Chúng không nghỉ dừng.

 

Thường tự động tự phát

Hay tự lập, tự cường

Tiến nhanh, không lùi bước

Chẳng mê lạc “ danh, quyền … ”

 

Giảng đạo dựa kinh điển

Ý chẳng lệch, không thiên

Tùy đối tượng, căn tánh

Khéo ứng dụng phương tiện.

 

Giảng đạo nhập tánh lý

Hữu vi nhập vô vi

Não phiền tâm rửa gột

Sáng tỏ tâm pháp hỷ.

 

Hành đạo trong cuộc sống

Nơi sinh hoạt ngày thường

Đối nhân sự, đãi vật

Luôn kính yêu, khiêm nhường.

 

Hành đạo tự giới nghiêm

Tam nghiệp thanh tịnh thường

Làm tấm gương trong sáng

Hiển đức hạnh phi thường.

 

Hành đạo nơi thân hiển

Đức dày, rộng lành duyên

Bao dung người, việc, vật

Lợi lạc chúng sinh thường.

 

Học đạo trong ngày thường

Tu đạo nơi “ tâm trường ”

Giảng đạo trên tự tánh

Bàn đạo nơi đạo trường.

 

Hành đạo nơi thân hiển

Chẳng nơi đầu môi suông

Noi Thánh Hiền Tiên Phật

Thân viết chân kinh điển.

 

Học tu giảng bàn hành

Tỏ rõ không mê lầm

Mới không xa rời đạo

Rốt ráo đạo quả thành.

 

Học đạo chẳng phải là để tích lũy tri thức đạo học để đó “ cất kho “ rằng mình có học có biết,

càng chẳng phải là để so sánh hiểu biết hơn thua cao thấp với người khác, chứng tỏ năng lực biện tài vô ngại cao thâm, 

mà chính là để thắp sáng ngọn tâm đăng phá trừ vô minh hắc ám của vạn năm,

để thể ngộ chân lý tuyệt đối trong vũ trụ,

từ thể ngộ mà khởi phát lòng tin,

từ tin mà khởi phát đại từ bi tâm nguyện,

từ nguyện mà dốc sức hành thực tiễn thị hiện đạo nơi thân,

từ hành mà chứng đạo vô thượng.

 

Tu đạo là tu tâm dưỡng tánh, sửa bỏ những thói hư tật xấu, tiêu trừ nghiệp lực phiền não của tự thân, thường tự yêu cầu đòi hỏi nghiêm khắc nơi tự bản thân chứ không yêu cầu người khác, thường tự thấy lỗi mình, chẳng thấy chẳng chấp lỗi nơi người, tam nghiệp thân khẩu ý thường hành trì thanh tịnh để trở về bổn tánh tự nhiên, bổn lai diện mục ban đầu.

 

Giảng đạo là thay Trời Phật tuyên hoá, xiển dương chân lý trong vũ trụ, khởi phát trí tuệ lương tri lương năng trong mỗi con người để quay trở về bổn lai diện mục Phật tánh thanh tịnh vốn có ban đầu, là phương tiện để tự độ độ tha, tự nhắc nhở cảnh tỉnh bản thân phải tri hành hợp nhất.

 

Bàn đạo là việc Trời việc Phật mượn thân người làm, phổ độ chúng sinh, tiếp dẫn chúng sinh, làm lợi lạc chúng sinh, cứu giúp chúng sinh.

 

Hành đạo là thị hiện đạo trên thân, triển hiện ra ngoài là đức tánh phong phạm của bậc quân tử Thánh nhân với ba nghiệp thân khẩu ý thường thanh tịnh, làm tấm gương sáng mẫu mực cho người đời noi theo.

 

Học tu giảng bàn hành là con đường Bồ Tát đạo mà bất cứ người tu đạo nào cũng phải trải qua trên con đường tiến đến Phật đạo vô thượng. Vì lẽ đó mà tu bàn đạo có tam bất rời :

1. Không rời kinh điển thánh huấn,

2. Không rời tiền hiền đồng tu bạn đạo, chúng sinh

3. Không rời Phật đường đạo trường.

 

Số lượt xem : 1390