BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Tôn Sư Trọng Đạo Và Khinh Sư Mạn Pháp

Tác giả liangfulai on 2022-03-14 20:27:55
/Tôn Sư Trọng Đạo Và Khinh Sư Mạn Pháp

Trước Phật Pháp, mỗi người đều là bình đẳng, ai không kính trọng Phật Pháp thì sẽ đều có kết quả như nhau. Trong hồi thứ 100 “Kính hồi Đông Thổ, Ngũ thánh thành chân” của thiên truyện Tây Du Ký có đoạn viết về bốn thầy trò Đường Tăng được Phật Như Lai thụ chức. Phật Như Lai không vì Kim Thiền Tử (tức Đường Tăng) là đồ đệ thứ hai của mình mà thiên vị bỏ qua cho tội không nghe giảng Pháp và khinh thường Phật Pháp, đánh hạ Kim Thiền Tử xuống trần gian.


 

Hình phạt Đường Tăng phải chịu

trong “Tây Du Ký”

 

Kim Thiền Tử vừa bị đọa đến làm người thường ở nơi Đông Thổ Đại Đường thì liền bắt đầu trải qua rất nhiều kiếp nạn. Khi ông vừa mới ra đời thì đã bị truy sát. Đến lúc đầy tháng, mẹ ông đã phải thả ông lên bè trôi sông, suýt chút nữa thì bị chết đuối. Lớn lên, ông đi tìm họ hàng báo oan thì cũng không hề dễ dàng gì. Sau này, trên con đường tu luyện, đi Tây Trúc thỉnh kinh lại phải trải qua muôn ngàn sóng gió, hết khổ nạn này đến khổ nạn khác.

Mỗi lần gặp khó nạn chỉ cần trong tâm ông thoáng có ý nghĩ không ngay chính, tâm cầu Pháp có một chút hơi thiếu kiên định thì tất cả đều trở thành phí công vô ích, thậm chí còn có thể bị nguy hiểm đến tính mạng.

Bốn thầy trò Đường Tăng kiên định tâm cầu Phật Pháp, bất kể phía trước có khó khăn kiếp nạn gì đều không thể nào ngăn cản nổi bốn người họ tiến bước về Linh Sơn cõi Phật. Trải qua 81 nạn, họ mới trở về lại được thế giới Phật. Từ câu chuyện của Đường Tăng có thể thấy được rằng, muốn tiêu trừ nghiệp ác gây ra do tội coi thường Phật Pháp là vô cùng gian khổ.

 

 

Chúng sinh sáu nẻo luân hồi

Thân người khó được, khó nghe đạo mầu

Pháp Phật vi diệu cực sâu

Được nghe, được đắc phải nhiều kiếp tu

Đắc mà khinh pháp khi Sư

Sa vào vực thẳm muôn ngàn đắng cay

Đắm chìm trong biển mê say

Muốn tiêu nghiệp ấy: trải nhiều khó khăn

Sinh nơi biên địa khốn cùng

Mưu sinh khó nhọc, khó nghe đạo mầu

Mãi vì cơm áo lo âu

Muôn vàn ma cảnh chướng đường pháp tu

Tây Thiên xa đến muôn thu

Luân hồi tiêu nghiệp trải nhiều kiếp mê

Nếm gian nan khổ muôn bề

Đến khi hết nghiệp, quý nghe pháp mầu

Thiết tha đạo pháp tìm cầu

Đặng đường giải thoát, khổ đau không còn

Về gặp Phật chốn Linh Sơn

Nghe kinh, tự tại an nhàn cõi vui

Không còn chìm bể luân hồi

Tâm linh thăng tiến nhờ nghe pháp mầu.

Ai kia sẵn hữu duyên sâu

Cầu được chơn đạo sớm ngày tiến tu

Mỗi ngày một chút tiếp thu

Mỗi tuần học lớp tiến tu tham bàn

Tôn Sư, trọng đạo hơn vàng

Thì không “ biên địa ”, “gian nan muôn đời” !

 

 

Tôn Sư Trng Đạo

 

Trọng Thầy mới khả làm Thầy

Khinh Thầy khi pháp, học không ra hồn

Tâm so cao thấp thua hơn

“Núi này trông nọ” , luận Thầy dở hay

Tâm như ly nước đã đầy

Rót hoài tràn giọt ra ngoài thành ly

Tâm đầy ngã mạn khinh khi

Rót làm sao được Pháp Thầy đã trao

Chỉ và duy chỉ khi nào

Không còn ngã mạn như làm trống ly

Tôn Sư trọng đạo tức thì

Mới được lợi Pháp từ nghe theo Thầy

Luyện ra trí đức của Thầy

Mới nên thành tựu, diễn ra vai Thầy

Trọng Thầy mới khả làm Thầy

Thì học mới đặng, nếu không đâu thành.

Nhất là đạo pháp tu hành

Tâm kiêu - xa đạo, tâm khiêm - đạo gần

Học đạo trước phải khiêm cung

Noi theo hạnh đất, nước thường thấp sâu

Lại như hư không diệu mầu

Rỗng tâm vô trụ mãi luôn không đầy

Dụng tâm học đạo như vầy

Mới tu thành đạo, mới nên vị Thầy.

 

Số lượt xem : 1875