BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Phụ Mẫu Trọng Ân

Tác giả liangfulai on 2022-08-08 22:43:43
/Phụ Mẫu Trọng Ân

Công ơn cha mẹ như non bể

Thăm thẳm nghìn trùng khó đáp đền

Thai mười tháng nặng nề cực nhọc

Khi sinh nở đau đớn vô cùng.


Mẹ ăn miếng đắng nhả miếng ngọt

Chỗ ướt mẹ nằm, ráo nhường con

Thuốc thang chạy chữa khi con bệnh

Bận lòng chẳng ngủ thức thâu đêm.

 

Mẹ mỗi ngày giặt giũ hong phơi

Áo quần con dơ dáy tanh hôi

Mẹ cam chịu không lời than trách

Dụng tâm yêu thương làm việc thôi.

 

Vì sinh nuôi con, cam chịu khổ

Nằm ngồi đi đứng chăm chẳng ngơi

Vì con, cam lòng tạo ác nghiệp

Vì con, mưu sinh nhọc cả đời.

 

Mẹ nhường cơm ngon, áo quần đẹp

Tằn tiện mình, hào phóng con thôi

Chỉ cần con ấm no xinh đẹp

Một mình mẹ đói rách cũng vui.

 

Cha mẹ dạy mọi lễ phép tắc

Cho ăn học, tìm đủ mọi nghề

Đưa đón đi về, kèm con học

Siêng chăm chút, công chẳng than kể.

 

Mẹ thương con trọn đời yêu dấu

Lòng canh cánh chẳng lúc nào ngơi

Con đi xa, ngày đêm tưởng nhớ

Sớm tối vấn vương từng khắc thời.

 

Đức mẹ sâu dày như đại địa

Công cha thăm thẳm cao tựa trời

Nâng đỡ chở che vô cùng tận

Bao dung, dõi theo con mọi nơi.

 

Mẹ chẳng quản con câm mù điếc

Cũng chẳng hiềm con quắp chân tay

Chẳng chê bỏ con xấu, đần độn

Chăm yêu trọn đời dạ chẳng thay.

 

Con khôn lớn, lại lo hỷ sự

Sợ con sau này sống đơn côi

Lo tìm mai mối, lo hôn sự

Lập gia đình cho con nên người.

 

Đến cuối đời, tay bồng tay bế

Thay con trông cháu cả ngày trời

Cũng có khi một mình cô quạnh

Từ khi con lập gia đình rồi.

 

Cha mẹ già dẫu hơn trăm tuổi

Vẫn thương con bảy mươi tám mươi

Bận lòng vương vấn không thôi nghỉ

Ngay cả khi mắt nhắm tay xuôi.

 

Nhưng nào ngờ sinh con bất hiếu

Song thân yếu, con chẳng đỡ đần

Cãi trả song thân, lời cay tục

Giương đôi mắt chẫu khinh lạnh lùng.

 

Chú bác ông bà, cô chẳng nể

Anh em cũng kệ, đánh nhau thường

Xóm giềng chẳng nể, luôn chửi bới

Ô nhục dòng họ, xấu mặt thường.

 

Sớm tối ra vào, chẳng thưa hỏi

Nói năng càn dở, bừa bậy luôn

Gai gạnh mọi điều, chẳng hòa thuận

Phiền khổ song thân lệ mãi tuôn.

 

Thường sân hận, giao du bạn ác

Ăn chơi sa đọa, tập xa hoa

Cờ bạc rượu chè, quen đàng điếm

Tổn thân sức khỏe, khổ mẹ cha.

 

Hoặc vì con vi phạm pháp luật

Gian tham tội ác lụy tôn thân

Nay Sở mai Tần, lên đồn phủ

Mẹ cha thẹn nhục, khổ tâm thân.

 

Hoặc cùng anh em tranh tài sản

Vì nhà cửa đất đai ruộng vườn

Huynh đệ tương tàn ra pháp luật

Đuổi song thân ra bụi ở đường.

 

Những khi con hờn dỗi ba mẹ,

Con thường đưa bản mặt khó coi,

Cũng có khi vô tình lạnh nhạt,

Khởi chiến tranh lạnh cả ngày trời.

 

Có đôi khi giận cá chém thớt,

Với áp lực bên ngoài xã hội,

Con vô tình tổn thương cha mẹ,

Khiến người phiền nhọc nhẫn không thôi.

 

Khi đem thức ăn dâng cha mẹ

Thì lại giữ kẽ rằng ngượng e

Gắp cho vợ con mặt dày dạn

Quan tâm vợ con hơn cha mẹ.

 

Sinh nhật cha mẹ, con nào nhớ

Duy nhớ của người yêu, chồng vợ

Vợ con dặn bảo, nghe răm rắp

Cha mẹ hết hơi, chẳng hối cải.

 

Mẹ cha sơ ý, giận oán hờn

Người yêu tệ bạc, nhẫn chịu luôn

Khác họ hàng, tình thâm nghĩa trọng

Mẹ cha lại đạm tình chẳng thương.

 

Xa quê nhà, chẳng về thăm hỏi

Bỏ mặc cha mẹ thân đơn côi

Ốm đau bệnh không người hầu cạnh

Không người nương tựa, sống bụi đời.

 

Khốn gầy còm, không người chăm sóc

Xin ăn khắp xó chợ đầu đường

Thân chết đi không người mai táng

Trương phình thối nát dãi nắng sương.

 

Lũy kiếp nay bất hiếu đại tội

Dẫu kể mãi cũng không hết lời...!

Muôn kiểu lỗi lầm do ngu muội

Khổ nhọc song thân mãi chẳng thôi.

 

Công đức mẹ cha tựa non thái

Xưa nào biết, mờ như đêm tối

Nay biết hối, thì sự đã rồi

Tội ác ngập đầu mới hối lỗi.

 

Con đau đớn chót tình bội bạc

Vong ơn bội nghĩa, thẹn muôn phần

Cúi lạy song thân, muôn hối hận

Khấu đầu tạ tội, kính tạ ân.

 

 

 

 

 

 

Số lượt xem : 637