BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Chuyện Tình “ Thân Tâm” – Mối tình “ Chủ - Nô ”

Tác giả liangfulai on 2022-03-22 09:41:43
/Chuyện Tình “ Thân Tâm” – Mối tình “ Chủ - Nô ”

Tâm kia chẳng hiểu thân này

Ai kia làm chủ, thân đây vật gì ?

Gánh đống xương thịt làm chi ?

Nhọc lòng đủ thứ lo vừa lòng thân


Nào là ăn uống nuôi thân

Mặc sao phải đẹp, thân hình gợi khiêu

Ngày đêm tâm bận cho nhiều

Vì thân, thỏa mãn biết bao nhu cầu

Mãi mê chưa từng quay đầu

Ngẫm suy thân ấy có thương tâm mình ?

Phũ phàng thân quá vô tình

Chẳng màng tâm mỏi nhọc lo thân này

Chưa từng cho tâm nghỉ ngơi

Dù trong chốc lát thảnh thơi tâm mình :

Học đạo, pháp phá vô minh

Tâm về thanh tịnh, dứt ngưng bận phiền

An vui tự tại thản nhiên

Tuệ tâm bừng sáng tỏ soi thiên đường

Về miền cực lạc Tây Phương

Không còn vương vấn xác thân “gốc phiền”

Là “nhân” khiến tâm đảo điên

Ngày đêm lo nghĩ hạ hầu sớm khuya

Hễ mà có bệnh thân kia

Tâm lo tìm thuốc chữa lành khỏe ngay

Hễ thân chịu tội đã gây

Tâm phải lo gấp cứu ngay chuộc về

Thân vinh, tâm vui giùm cho

Thân nhục, tâm khổ, tìm lo “ viện lời ”

Khi thân sắp phải chết rồi

Tâm lo tìm chỗ cất chôn thân này

Vì thân lo nọ, lo này

Lo cho đủ thứ, các Căn yêu chiều

Càng lo càng khổ bấy nhiêu

Mãi làm nô lệ thân yêu, cam lòng !

Chưa từng giây phút nghỉ dừng

Luân hồi muôn kiếp đều lo thân này

Chỉ cho ta là thân này

Nào hay “ Ta thật ” ẩn sau thân kìa

Đến khi thân tâm chia lìa

Chết xuống âm phủ Diêm La phán hình

Chẳng buộc tội ở cái thân

Mà đòi buộc tội cái tâm mê lầm

Tất cả nghiệp tội do tâm

Từ tâm mà khởi, mà sai thân này

Thân này là vật vô tri

Khi tâm lìa khỏi, biết chi mà làm ?

Sắc thanh hương vị … chẳng màng

Chẳng còn cảm xúc, về nơi đất lòng

Tan rã thành đống xương không

Đốt thành tro bụi, thân kia không còn

Duy còn tâm ngậm oán hờn

Chừng đó khóc biết tâm ta bị lừa

Ăn năn hối hận cũng thừa

Tại sao lúc trước chẳng lo tâm này !

Hết lòng vì thân mê say

Suốt đời bận rộn lo vừa cái thân

Để nay chịu khổ vô cùng

Đọa vào đường ác, khổ bao phen lòng

Nghĩ lại thật là đau lòng

Ngu si quá mức để thân này lừa

Hơn muôn vạn lần có thừa

Hết thân này lại, thân kia lừa mình… !

Chỉ vì lúc sống vô minh

Chẳng tỏ giả thật, nên đành vậy thôi !

Chuyện tình thân tâm kết hồi

Muôn lần đều vậy nếu vô minh còn !

Mãi ôm ngậm một mối hờn

Yêu lầm là vậy, cứu tâm mau người !

Tâm bệnh sâu nặng bao đời

Sao không tìm thuốc chữa tâm an lành ?

Tỏ thật, mượn giả tu chơn

“ Kim thân bất hoại ” tâm về chốn vui

Nhờ thân, tâm được an vui

Ngay khi thân vẫn còn hơi, mau nhờ !

Tâm kia chớ mãi đợi chờ

Đợi khi thân hoại, nhờ nương đâu còn !

Nhờ thân, để thân báo ơn

“Ơn tâm khổ nhọc, lo ngày nghĩ đêm

Để thân được no ấm êm”

Cũng là lẽ phải, chớ chiều hỏng thân !

Nhờ thân, làm rạng tâm mình

Triêm quang huyền tổ siêu sinh, đạo thành

Nhờ thân, tâm phải mau nhanh !

Vô thường không đợi, mất rồi nhờ đâu ?

Muốn dứt một “ mối tình sầu ”

Tâm chớ điên đảo vì thân yêu chiều

Phải ép buộc thân khổ nhiều

Để tâm học đạo, theo tâm tu hành

Viên mãn nơi kiếp nhân sinh

Cũng là viên mãn “chuyện tình tâm thân ”.

Không còn nỗi khổ bất công

Tình yêu một phía, tâm chiều hỏng thân !

Chẳng còn mệt mỏi không ngừng

Vì thân, tâm phải khổ trong luân hồi !

Thân tâm đều cứu cả rồi

Thì mới sáng tỏ “ chủ nhân sau cùng ”.

Số lượt xem : 435