BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Nhân Quả “ Vay ” Và “ Trả ”

Tác giả liangfulai on 2022-04-21 19:17:21
/Nhân Quả “ Vay ” Và “ Trả ”

 

Vũ trụ tồn chân lý nhân quả

“Lưới trời” khó thoát khắp nơi thấy

Đất mẹ hiển bày nhân quả luật

Giáo hóa người, kẻ ngốc nào hay !


Trồng dưa gặt dưa, đậu gặt đậu

Trồng đậu nào thấy gặt dưa đâu !

Nhân lành quả lành, xấu quả xấu

Như bóng theo hình, luật muôn thu.

 

Đời có vay, tất có trả nợ

Nhân quả nào sai sót bao giờ

Khi duyên chín muồi người gặt hái

Người nhận, người trả nợ lãi xưa.

 

Mạt pháp thế gian lòng người hoại

Muốn vay không trả, muôn kiểu lừa

Nào hay chúng sinh một đồng bạc

Nặng còn hơn núi Tu Di Vua.

 

Mỗi một đồng chúng sinh cho mượn

Có được từ “ mưa mồ hôi ” tuôn

Từ bao tâm sức, bao khó nhọc

Giá trị càng nặng, chớ xem thường !

 

Mỗi một đồng chúng sinh cho mượn

Nếu chan đầy niềm tin, yêu thương

Lòng từ bi, chẳng nghi, không lợi

Giá trị lại càng lớn vô biên.

 

Thế nên vay “ tiền tình ” không trả

Quả báo về sau khổ vô biên

Mang lông đội sừng muôn kiếp vậy

Để hoàn trả nợ giá tương đương.

 

Cả gốc lẫn lời tất toán sạch

Lại phải trả bằng tâm yêu thương

Tâm cảm ân cùng lòng kính trọng

Vui chẳng oán mới tiêu nợ chướng.

 

Mất lòng tin, mất tốt quan hệ

Mất quý nhân trợ, khó muôn bề

Diệt tâm bồ đề người cho mượn

Quả báo người vay tất thảm thê !

 

Ai người nhân quả vẫn còn mê

Vay mà không trả, khổ muôn bề

Bởi gieo nhân nghèo hèn nên quả

Khi thời báo đến sẽ thu về.

 

Thế gian thường có người “ khôn lỏi ”

Cũng có “ đại trí nhược ngu ” thôi

Bởi lòng từ bi nên cho mượn

Nào phải dại ngu vội tin lời.

 

Trong họa có phước, phước có họa

Được mất vẫn thường là song đôi

Trong mất có được, được mất lại

Duy chờ thời đến, quả kết thôi !

 

Số lượt xem : 1566