BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Đồ nhi mưa !

Tác giả liangfulai on 2022-04-23 20:26:16
/Đồ nhi mưa !

Lang thang cuộc đời sanh tử, trượt theo những tham vọng;

Sân si muội mê nhân quả mà gây biết bao nghiệp.

Nhờ thầy từ bi cứu con, khiến con phân biệt được chơn vọng,

Pháp ngữ từ bi mãi trao, phá u mê.


Thầy từ bi mãi thương trò, thế nhưng mấy trò nào hiểu.

Lòng thầy luôn dõi theo trò, nhớ mong từng phút giây.

Mà trò sao cứ vô tình, quay lưng bỏ mặc thầy ngóng.

Nơi núi Nam Bình…, mong con tu bàn nhanh chóng.

 

Đồ nhi hỡi, hoàng hôn xuống mà sao vẫn còn vui chơi.

Nơi xa lắm, mẹ linh tánh mãi ngóng con về nhớ lắm.

Đồ nhi mau bước chân về thôi, đừng tham luyến vui trò chơi,

Đắm đuối hồng trần u mê, con đã bao lần sanh tử.

 

Đồ nhi ơi, màn đêm xuống mà con có nào hay đâu !

Cùng mây đen quyện thành bão, giông tố đang dần kéo đến.

Đồ nhi háo hức chơi dầm mưa, rất giống như ngày xưa,

Ngây thơ dầm mình trong mưa, trong giấc mơ hư vọng.

 

Thầy từ bi mãi thương trò, thế nhưng mấy trò nào hiểu !

Lòng thầy luôn dõi theo trò, nhớ mong từng phút giây.

Mà trò sao cứ vô tình, quay lưng bỏ mặc thầy ngóng.

Nơi núi Nam Bình…, mong con tu bàn nhanh chóng.

 

Đồ nhi hỡi, hoàng hôn xuống mà sao vẫn còn vui chơi.

Nơi xa lắm, mẹ linh tánh mãi ngóng con về nhớ lắm.

Đồ nhi mau bước chân về thôi, đừng tham luyến vui trò chơi,

Đắm đuối hồng trần u mê, con đã bao lần sanh tử.

 

Đồ nhi ơi, màn đêm xuống mà con có nào hay đâu !

Cùng mây đen quyện thành bão, giông tố đang dần kéo đến.

Đồ nhi háo hức chơi dầm mưa, Rất giống như ngày xưa,

Ngây thơ dầm mình trong mưa, trong giấc mơ hư vọng.

 

Đồ nhi hỡi, hoàng hôn xuống mà sao vẫn còn vui chơi.

Nơi xa lắm, mẹ linh tánh mãi ngóng con về nhớ lắm.

Đồ nhi mau bước chân về thôi, đừng tham luyến vui trò chơi,

Đắm đuối hồng trần u mê, con đã bao lần sanh tử !

 

Đồ nhi ơi, màn đêm xuống mà con có nào hay đâu !

Cùng mây đen quyện thành bão, giông tố đang dần kéo đến.

Đồ nhi háo hức chơi dầm mưa, Rất giống như ngày xưa,

Ngây thơ dầm mình trong mưa, trong giấc mơ hư vọng.

 

 

 

Từng giọt từng giọt tí tách rơi

Cho đến trút nước cả ngày trời

Sấm chớp liên hồi, mưa đan gió

Giông tố đến thay đổi cuộc đời.

 

Bao đồ nhi còn vui “ mưa mộng ”

Mưa bỗng thành biển khổ mênh mông

Bóng người ẩn khuất sau mưa gió

Vô thường thoáng chốc hữu thành không !

 

Có bao nhiêu đồ nhi tỉnh ngộ ?

Khi lặng nhìn khoảnh khắc mưa rơi

Khi dầm mình trong mưa ướt áo

Tỏ vô thường chân tướng sự đời !

 

Xuân hạ thu đông bốn mùa chuyển

Thành trụ hoại không, hoại đến thời

Bình minh ló dạng rồi đứng bóng

Hoàng hôn lại xuống, tối đến rồi !

 

Nghiệp lực vô hình đang kéo đến

Địa cầu cộng nghiệp đã chín muồi

Mưa nay đâu như xưa thơ mộng

Mau lên pháp thuyền tránh lũ trôi !

 

Từng khắc lặng nhìn mưa mãi rơi

Lòng thầy đau xót muôn rối bời

Đồ nhi đắm chìm “ mưa hư vọng ”

“ Mưa kìa, thích quá, tắm chơi vui ! ”

 

Biết bao đồ nhi tắm mưa vui

Bị lũ cuốn trôi theo dòng đời

Thổn thức nỗi lòng thầy chua xót

Giật mình khi thoáng tiếng mưa rơi !

 

Từng giọt từng giọt mưa mãi rơi

Nước mắt Hoàng Mẫu theo mưa trời

Ở nơi xa lắm đêm ngày ngóng

Đồ nhi thức tỉnh về nguồn cội.

 

“Hoàng hôn buông xuống chớ mãi vui

Muôn vật dần chìm trong đêm tối

Muôn thú hoang, ma loài xuất hiện

Sớm về nhà bình an con ơi !”

 

Từng giọt từng giọt mưa mãi rơi

Nước mắt chúng sinh ngập đất trời

“Pháp thuyền” mau lập chung tay lái

Cứu độ Chúng thoát "biển lũ đời !"

 

Số lượt xem : 999