BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

15 ĐIỀU PHẬT QUY

Tác giả liangfulai on 2022-09-28 11:01:13
/15 ĐIỀU PHẬT QUY

1. Tôn Kính Tiên Phật

2. Tuân Tiền Đề Hậu

3. Tề Trang Trung Chánh

4. Tuần Quy Đạo Củ

5. Trách Nhiệm Phụ Khởi

6. Trọng Thánh Khinh Phàm

7. Khiêm Cung Hòa Ái 

8. Vật Khí Thánh Huấn

9. Mạc Chước Hình Tướng

10. Thủ Tục Tất Thanh

11. Xuất Cáo Phản Diện

12. Bất Loạn Hệ Thống

13. Ái Tích Công Vật

14. Hoạt Bát Ứng Sự

15. Cẩn Ngôn Thận Hành


 

 

Lời giới thiệu

 

Ơn của Trời Đất không nơi nào không được ban bố, từ bi của Tiên Phật thực sự có thể cảm nhận được, khó mà báo đáp được, cảm tạ HOÀNG THIÊN từ bi, cảm tạ lòng ái từ của Tiên Phật, vì sợ chúng sanh thời mạt hậu này căn cơ thấp kém, khó tu được trở về trời, cho nên nhiều lần lâm đàn, vẫn đem chân ý của 15 điều Phật Quy trình bày lại, lần thứ nhất là ở Thái Lan, Liên Hoa Phật đường, vào ngày 12 tháng 7 năm 1997, lúc tiết ôn tập lại 3 ngày pháp hội, Hán Chung Ly Đại Tiên từ bi lâm đàn tường thuật. Lần thứ 2 vào ngày 5 tháng 12 cùng năm tại Malaysia, Chánh Nghĩa Phật đường, lúc mở lớp Phật quy , Hoạt Phật Ân Sư lâm đàn thuật lại lần nữa ,vào ngày 28 tháng 2 năm 1998 (Âm lịch mùng 2 tháng 2), ngày Thánh đản của Tế Công Hoạt Phật, tại Đài Bắc, Nhân Đức Phật đường, Hoạt Phật Ân Sư lại một lần nữa lâm đàn độ hóa, cũng đem hàm ý của 15 điều Phật quy bổ sung thêm và giảng rõ hơn, càng được hoàn thiện. Hán Chung Ly Đại Tiên có nói: "Đừng xem thường 15 diều Phật quy, đây là bậc thang tốt nhất nêú như chiếu theo mà hành thì thành Phật có dư."

 

Nay tập hợp lại ý nghĩa trọng yếu của ba thiên huấn văn trên, hy vọng mỗi một vị Tiền Hiền có tâm tu Đạo bàn Đạo, đều có thể thâm hiểu chân nghĩa 15 điều Phật Quy này, đồng thời vĩnh viễn cảm ơn Thiên Ân và báo đáp Thiên Ân!

 

Phật quy tu bàn thời Bạch Dương

Nguyện người lắng nghe thấu tỏ tường

Tuân giữ bình an về thượng giới

Chẳng tuân sao khả về cố hương ?

 

Quốc có quốc pháp, nhà gia quy

Đạo trường phật đường có phật quy

Mười lăm điều, chân nghĩa phải rõ

Chỉ nam dẫn đường về cội nguồn.

 

Tôn kính Tiên Phật điều trước tiên

Noi theo hạnh nguyện đức Phổ Hiền

Kính lễ mười phương ba đời Phật

“Thật tướng bình đẳng” tâm kính tồn.

 

“ Tức tâm tức Phật ” tâm là Phật

Thường tồn tôn kính tự tánh Phật

Niệm niệm đều chẳng lìa tự tánh

Mọi việc không trái với Phật hành.

 

Phục Thánh Nhan Hồi đắc một điểm

Thành tâm bảo thủ hướng nội tu

Thành tựu bậc Thánh Nhân kiệt xuất

Khi tuổi đời chỉ mới ba hai.

 

Tăng Phu Tử tu hành tam tỉnh

Ngày ba điều phản tỉnh tự thân

Tuy trọng tu nhưng còn hướng ngoại

Sai biệt nho nhỏ khác thành tựu.

 

“Giao thiệp bạn bè có thành tín ?

Làm việc cho ai có hết lòng ? ”

Lời thầy dạy đã chăm luyện tập ?”

Ba điều mỗi ngày tự kiểm mình.

 

Nội tu, Tự Tánh Phật làm chủ

Thì thứ bậc tự nhiên sẽ cao

Ngoại tu, chú trọng về hình tướng

Thì tầng thứ tự nhiên thấp hơn.

 

Nhan Phu Tử ngày đêm nghiêm túc

Sửa thói hư tật xấu nơi mình

Tu tâm tánh, vun bồi nội đức

Nắm thời cơ hành đạo, thiện hành.

 

Từng thời khắc hồi quang phản chiếu

Giác làm thầy, sợ mắc sai lầm

Như gần vực thẳm, trên băng mỏng

Tự giới nghiêm cẩn thận đề phòng.

 

Tăng Phu Tử cũng tu tâm vậy

Nhưng trọng về xử thế đối nhân

Thiên về những cái có hình tướng

“ Sai một li, đi một dặm đường.”

 

Tôn kính cực Tự Tánh Phật mình

Tâm sẽ quên bản ngã tự thân

Chẳng còn nhân ngã, không đối đãi

Thanh tịnh, vô trụ, hợp lòng trời.

 

 

Điều thứ hai, Tuân Tiền đề Hậu

Tôn kính Tiền hiền, noi Thánh gương

Buông Ngã chấp, dìu dắt hậu học

Từ bi với tất cả hữu duyên.

 

Tiền hiền, đâu chỉ cầu đạo sớm

Lãnh thiên mệnh, thiên chức sớm hơn

Điểm Truyền Sư, Đàn Chủ, Dẫn Bảo …

Nào chỉ vẻn vẹn trên danh tướng.

 

Người đủ đức hạnh, trí tuệ cao

Lời nói, việc làm nhất trí nhau

Xứng làm gương, đủ tài dẫn dắt

Người mến thương, mới gọi Tiền Hiền.

 

Duy chỉ vậy mới đủ tư cách

Người kính tận lòng thật tuân theo

Nếu đức, trí, tài đều chẳng đủ

Sao khả dẫn Chúng về cội nguồn ?

 

Phàm hễ có tướng, đều hư vọng

Cứ chấp hình tướng uổng phí công

Chẳng thể phá tướng, về Tự Tánh

Thử hỏi làm sao đạo tu thành ?

 

Phàm những ai còn học, tu, bàn

Và những ai chưa thoát tử sanh

Thì thảy đều gọi là Hậu Học

Cần Tiên Phật chỉ dẫn tu hành.

 

“ Tuân Tiền Đề Hậu ” nghĩa chân thật

Muốn trò học noi theo Thánh Hiền

Tôn kính học theo người có Đạo

Khiêm tốn đãi người, luôn dắt dìu.

 

Giúp đỡ chúng sanh, người duyên hữu

Siêu phàm nhập Thánh thoát luân hồi

Học Phật từ bi, thương dìu dắt

Thành toàn hậu tiến cùng về cội.

 

Nghe đạo tuy rằng có trước sau

Nhân duyên tu bàn có chậm mau

Ai Tiền Hiền, ai là Hậu Học ?

Mê, ngộ liền khác, phải không nào ?

 

Tề Trang Trung Chánh” điều thứ ba

Nào phải chỉ hình tướng bên ngoài

Y phục chỉnh tề, đầu tóc gọn

Dáng mạo đoan trang … nào thế thôi !

 

“ Tề trang trung chánh ” còn nơi tâm

Hàng phục vọng tưởng, tâm tịnh thanh

Sáu căn nơi sáu trần chẳng nhiễm

Nội ngoại đều phải song tiến hành.

 

Nội tâm, sáu căn phải trang trọng

Không tạp tư niệm, nghiêm tự thân

Bổn tánh quang minh dần khôi phục

Biểu hiện ra ở “đoan trang hành”.

 

Lời nói cử chỉ hợp với lễ

Thất tình lục dục chẳng khởi tâm

Trong sạch vô nhiễm, không thiên lệch

Mới thật sự, khả cảm hoá nhân.

 

Điều thứ tư, Tuần Quy Đạo Củ

Tuân giữ Phật quy y theo làm

Giữ đúng cương vị hành vững chắc

Mới khả thành tựu Phật Thánh Tiên.

 

Những điều Điểm Truyền Sư quy định

Chỉ cần hợp lý, chiếu theo làm

Chớ chấp hình tướng khởi phân biệt

Duy chỉ nghe lời mỗi Phật Tiên.

 

Phật đường trong lòng có quy tắc

Người người cũng vốn có lương tâm

Theo “Phật quy lương tâm” hành đạo

Trong, ngoài tuân giữ phải song song.

 

Điều thứ năm, Trách Nhiệm Phụ Khởi

Mỗi người cần tròn bổn phận mình

Sứ mệnh Tiên Thiên phải gánh vác

Nhiệm vụ Hậu thiên phải tận tâm.

 

Cái gọi là sứ mệnh Tiên Thiên

Độ tận “chín sáu ức” về nguồn

Đạt bổn hoàn nguyên về Vô Cực

Liễu thoát vòng sanh tử não phiền.

 

Cái gọi là nhiệm vụ Hậu Thiên

Độ hoá người cải ác hướng thiện

Phẩm chất đoan chánh, nhà viên mãn

Xã hội hoà ái, tiến đại đồng.

 

Tận tâm sức thay trời tuyên hoá

Chánh kỷ thành Nhân, noi Thánh Hiền

Tôn quý của Đạo nơi thân hiện

Ứng dụng hàng ngày, tâm bình yên.

 

Để người trong gia đình hoan hỷ

Thường tự phản tỉnh, biết cảm ân

Xã hội yên, người người hạnh phúc

Tự tánh khôi phục, mới tròn nhiệm.

 

Người phải thường ghi lòng tạc dạ

Nghiêm giữ tâm niệm, chánh hành vi

Chớ ở Phật đường thì cung kính

Về nhà phóng đãng, tu kiểu gì ?

 

Nếu chẳng đem đạo thực tiễn ra

Ngay tại cuộc sống, xã hội, nhà …

Thì là chưa tròn nhiệm với Đạo

Đạo nơi tự thân chưa lộ ra !

 

Điều thứ sáu, Trọng Thánh Khinh Phàm

Xem nhẹ việc tư, trọng việc công

Bất luận việc phàm, việc Thánh Phật

Lấy đại chúng, chúng sanh làm trọng.

 

Phàm những việc lợi ích chúng sanh

Thảy đều xem trọng, gọi trọng Thánh

Muôn việc lấy đại thể làm trọng

Chẳng màng tư lợi, gọi khinh phàm.

 

Lại việc gì mới là thật sự

Đem lại lợi ích cho chúng sanh?

Trong vũ trụ duy Đạo là thật

Linh tánh bất sanh diệt, vĩnh hằng !

 

Thế nên trọng Thánh luôn nhớ rằng

Phải cứu độ, thành tựu chúng sanh

Vào con đường siêu phàm nhập Thánh

Mới thật sự “ Thánh trọng, Phàm khinh ”.

 

Điều thứ bảy, khiêm cung hoà ái

Với mọi người, cung kính hết lòng

Thái độ hoà ái luôn khiêm tốn

Không hề ngạo mạn, quân tử tâm.

 

Thái độ ấy do tâm tu dưỡng

Chẳng thể là miễn cưỡng làm ra

Dùng thái độ ấy để làm việc

Muôn việc thông đạt, thuận dễ dàng.

 

Người luôn biết hạ mình khiêm tốn

Nhân cách tôn quý khả lộ ra

Cũng hiện ra tự tánh sáng lạng

Tưởng chừng thấp hèn, nhưng cao thượng.

 

Ấy là người quân tử có Đạo

Tích giữ cái đẹp biểu hiện ra

Bản ngã buông bỏ, lộ Tánh Phật

Không còn phân biệt Người và Ta.

 

Thế nên người khiêm cung hoà ái

Nhất định thành Đạo, chứng liên đài

Kiêu ngạo khinh người tuyệt chẳng thể

Bởi nhân ngã, cố chấp tồn tại.

 

 

Điều thứ tám, Vật Khí Thánh Huấn

Không bỏ Thánh Huấn, chẳng xem thường

Quý trọng và nhận thức chân nghĩa

Tận tâm tận sức gắng thực hiện.

 

Mỗi quyển kinh sách, mỗi trang huấn

Đều là tâm huyết của Phật Tiên

Chỉ dẫn chúng sinh thành Thánh Hiền

Vì chúng sinh phí tận tâm huyết.

 

Thánh Hiền Tiên Phật đã thành đạo

Lời nói đại biểu chân lý, Đạo

Mỗi chữ mỗi câu từ Tự Tánh

Là chân kinh Phật Tánh thổ lộ.

 

Ngàn lời vạn ngữ nói chân lý

Dẫn chúng sanh từ mê chuyển ngộ

Khai thị ngộ nhập tri kiến Phật

Tuỳ nhân duyên chúng sanh thuyết giải.

 

Do bởi là tâm huyết Tiên Phật

Từ ngữ tự nhiên được hộ trì

Tâm chánh, thành thường mang bên mình

Khả phù hộ tránh xa tà nạn.

 

Ai người nhẫn tâm khinh Thánh huấn

Phụ lòng Phật, chẳng chiếu theo làm

Thì sao tu đạo được thành tựu

Dứt sanh tử, nhập Thánh siêu Phàm ?

 

Điều thứ chín, Mạc Chước Hình Tướng

Chớ chấp vào hình tướng bên ngoài

Phàm có tướng đều là hư vọng

Đều tan trong mộng ảo vô thường.

 

Nếu chẳng thể phá bỏ hình tướng

Tâm còn mê chấp, bị lấp che

Tâm người đó còn trong Khí, Tượng

Chẳng thể vào Vô Cực Lý Thiên.

 

Chúng sanh nào tâm còn điên đảo

Bị hình tướng bên ngoài ràng buộc

Tự Tánh chẳng thể làm chủ được

Thì sanh tử vĩnh viễn không thoát.

 

Thế nên chớ chấp vào hình tướng

Không chấp việc mượn khiếu, khai sa

Mà phải ngộ chân lý Phật dạy

Lấy chân nghĩa vi diệu làm trọng.

 

Tiến thêm bước nữa, tâm không động

Cho dẫu trong bất cứ cảnh nào

Không bị cảnh vật ngoài chi phối

Thanh tĩnh, vô vi chẳng vọng cầu.

 

Tâm chẳng thiên lệch, không mê chấp

Tự Tánh Phật, Chân Ngã phát ra

Đạt “ Trung Đạo” Tự Tánh làm chủ

Không còn sanh tử, Đạo khả thành.

 

Điều thứ mười, Thủ Tục Tất Thanh

Vật tiền tài đạo thân hành công

Thủ tục rõ ràng, thật khai báo

Khởi tâm tham vọng, quả khổ thành.

 

Mỗi một đồng xu tiền nhà Phật

To nặng khác nào núi Tu Di

Ai người hư dối dùng bừa bậy

Kiếp sau đội sừng mang lông hoàn.

 

Tiền chúng sanh quyên thành của Phật

Vốn từ mồ hôi, lệ chúng sanh

Dẫu rất ít, nhưng lòng thành có

Thành của Phật rồi, tựa Tu Di !

 

Thế nên các Trò nên cẩn thận

Luật Trời nghiêm ngặt từng tí ti

Cho đến sợi tơ cũng phải rõ

Tơ hào tuyệt đối chẳng sót gì.

 

Trên Trời mỗi người mỗi quyển sổ

Từng hành động, công, tội đều ghi

Thế nên khai báo phải thật rõ

Tài vật người góp từng tí ti.

 

Điều mười một, Xuất Cáo Phản Diện

Đi thưa về trình, phải khắc ghi

Nhắc người tu hành tận trung hiếu

Tận trách nhiệm, có lễ tôn ti.

 

Đó chính là cái Đạo nhân luân

Tôn ti trật tự lẽ thường tình

Như Nguyên Phật Tử thừa nguyện xuống

Lúc đi có báo, về tên trình.

 

Phận Hậu học ra ngoài làm việc

Nên thỉnh thị, bẩm báo Tiền Nhân

Kính thỉnh cầu, tiếp thu chỉ thị

Về mau bẩm báo việc đã thành.

 

Tiền Hiền dặn dò những việc gì

Dẫu lớn nhỏ, bất luận việc chi

Đều ghi nhớ kĩ, chăm thực hiện

Xong bẩm báo rõ không sót gì.

 

Điều mười hai, Bất Loạn Hệ Thống

Chẳng rối kim tuyến Đạo chánh tông

Chẳng đi lệch xa rời chánh Đạo

Tự tánh làm chủ chẳng đi lầm.

 

Sợi kim tuyến vốn có hai dây

Một dây Tiên Thiên, một Hậu Thiên

Kim Tuyến Tiên Thiên là Thiên Mệnh

Tự nhiên vốn có, chẳng giảm tăng.

 

Thiên Tâm Tự Tánh ai ai cũng

Vốn có, khả dùng tâm ấn tâm

Tương thông với Trời, tức Tâm Phật

Nơi Phàm chẳng giảm, Thánh không tăng.

 

Lúc tâm thanh tịnh, vô tư, ngã

Vô niệm vô trụ sẽ tự nhiên

Tâm liền Trời, Linh Tánh thông đạt

Không rời một bước, tới Lý Thiên.

 

Lúc ấy sợi kim tuyến Tiên Thiên

Phát quang rực rỡ rất tự nhiên

Rọi khắp tam thiên đại thiên giới

Đến cả kim tuyến của Hậu Thiên.

 

Kim Tuyến Hậu Thiên gắn nhân sự

Do nhiều kiếp Trò có Phật duyên

Với Tiền Nhân, Truyền Sư, Dẫn Bảo

Nhân duyên hội tụ chung tu bàn.

 

Thời kì mạt hậu lần cuối này

Tả đạo bàng môn nhộn nhịp thay

Dùng các loại thần thông hiển hoá

Dụ người tu đạo dễ sa lầy.

 

Cung Trường giả, Tổ Sư giả hiện

Tự giả xưng rằng có thiên mệnh

Lấy giả rối chơn, tà rối chánh

Chơn giả lẫn lộn, nhiễu đạo trường.

 

Đạo bàn hỗn loạn, lòng người hiểm

Chẳng nắm vững kim tuyến chân truyền

Chẳng theo Tiền Nhân, tu tâm tánh

Thì đại khảo đến sẽ thối liền.

 

Thế nên các Trò tu tâm tánh

Tới lúc đoan chánh, tà chẳng xâm

Chẳng tin theo bàng môn tả đạo

Mới thật sự “ không loạn hệ thống”.

 

Tâm bất chánh, tà ma dễ nhập

Sẽ rời Chơn Đạo, theo tả bàng

Khinh Tiền Hiền, kim tuyến đứt đoạn

Thì tánh mạng cũng khó bảo toàn.

 

Điều mười ba, Ái Tích Công Vật

Đồ của nhà Phật là của công

Trò phải giữ gìn và quý trọng

Chẳng chiếm dụng riêng, khởi tham lòng.

 

Tiểu tham chẳng phòng, thành lỗi lớn

Nhân quả báo ứng luôn dặn lòng

Xem là của riêng, hoặc phá hoại

Kiếp sau đội sừng mang lông hoàn.

 

Công vật phải sử dụng cho tốt

Phát huy tác dụng lợi chúng sanh

Tạo thành giá trị thật to lớn

Vậy mới là quý trọng vật công.

 

Người trong phật đường cũng “ của công ”

Phải yêu quý bảo hộ, trân trọng

Tôn kính, lễ phép, đối đãi tốt

“ Người của bề trên ”, phải ghi lòng !

 

Giảng sư, người thay trời tuyên hoá

Đàn Chủ dựng lập pháp thuyền thành

Điểm truyền sư thay Phật truyền đạo

Bàn Sự Nhân Viên … thảy “ của công ”

 

Thay Trời tuyên hoá, cứu độ đời

Bàn Phật sự là người của Trời

“ Của công ” chẳng thể không quý trọng

Phê bình, chửi mắng, tội thậm thâm !

 

Đối đãi mọi người trong Phật đường

Tận tâm thật lòng trải yêu thương

Khuyên nhủ tương trợ cùng tinh tấn

Mới thật là yêu quý Phật Tiên !

 

Thường quý trọng người bên cạnh mình

Đạo vụ mới mở rộng phồn thịnh

Bề trên tự nhiên liền xoay chuyển

Nhân tài trợ đạo đến càng đông.

 

Người trước phải yêu quý người sau

Chớ nên tuỳ tiện trách phạt nào

Lại phải chu đáo việc ăn, nghỉ

Không điều dưỡng tốt, sao bàn đạo ?

 

Điều mười bốn, Hoạt Bát Ứng Sự

Tu Đạo tâm hoạt bát linh động

Không bảo thủ cố chấp khăng khăng

Tuỳ duyên đổi vẫn giữ trung đạo.

 

Phật quy thật sự chính là Đạo

Vốn sống động, nào đâu cố định

Chúng sanh tám vạn bốn ngàn tâm

Pháp vô định pháp dùng đối trị.

 

Phải học bất cứ mọi lúc nơi

Vật đến thì ứng, đi thì tịnh

Tự Tánh Chân Ngã ứng muôn duyên

Mà sanh tâm không có chỗ trụ.

 

Tâm Phật vô trụ không nhiễm vật

Chúng sanh vô thường hay đổi thay

Nên độ muôn tâm dùng muôn pháp

Khiến chúng sanh đều về Vô Cực.

 

Chỉ cần việc làm và hành vi

Đối trên thì hợp với lòng trời

Đối dưới chúng sanh được ích lợi

Dẫu nghịch cảnh vẫn không thể thối.

 

Như là bị Tiền Hiền quở trách

Như là Tiền Hiền chẳng thứ tha

Chỉ cần đối chúng sanh lợi lạc

Khả cân nhắc làm, chớ bỏ qua.

 

Việc Trò làm việc của Ơn Trên

Trò làm việc thay cho Phật Tiên

Chớ đâu phải cá nhân phàm tục

Nên chớ chần chờ để lỡ việc.

 

Chỉ cần mình có tấm lòng công

Vô vi rộng lớn hợp Thiên Tâm

Thay thế Ơn Trên làm Phật sự

Ơn trên tự nhiên thứ lỗi lầm.

 

Ví như có số việc phải làm

Việc trọng gấp phải xử lí nhanh

Tiền Hiền vắng, chưa thể quyết định

Trò phải biết đối diện, đảm đương.

 

Việc trọng chẳng kịp thời xử lý

Hại người lỡ việc là lỗi lầm

Thế nên phải hoạt bát ứng sự

Chớ mãi cố chấp, Trò hiểu không ?

 

Điều mười lăm, Cẩn Ngôn Thận Hành

Tự mình nghiêm cẩn tâm khẩu thân

Ngôn hành hợp nhất, làm gương sáng

Thay Trời tuyên hoá, Đạo nơi thân.

 

Lời nói khả biểu đạt nội tâm

Hành vi khả phản ánh “ tâm ảnh ”

Mỗi lời nói, hành vi đại biểu

Con người thật hiện tại, hiểu không ?

 

Đạo không thể rời thân giây lát

Trời không ngôn đất cũng chẳng lời

Tôn quý của Đạo nơi thân hiện

Tôn kính Tự Phật cẩn ngôn lời.

 

Lời nói không được tổn thương người

Nói lời bại đức hỏng việc thôi

Nói lời ích lợi, lời thêm đức

Lời chân lý, thị phi xa rời.

 

Nhân quả luật Trời cực thâm nghiêm

Ơn trên vô tư rất công bằng

Tạo tội tất sẽ bị trừng phạt

Hại người rốt cuộc hại mình thôi.

 

Trò phải lấy Thiên tâm làm tâm

Muôn việc lấy chúng sanh làm trọng

Cẩn ngôn hành như trên băng mỏng

Như đang đối diện trước vực sâu.

 

Đi khắp thiên hạ không người ghét

Là do nghiêm cẩn tâm, ngôn, thân

Mới đúng người thay trời tuyên hoá

Lập thân hành Đạo hiển nơi mình.

 

Mười lăm điều Phật quy kể trên

Thảy đều được định bởi Ơn Trên

Thầy đem chân nghĩa giảng sơ lược

Tu bàn tuân thủ, thành Đạo dư.

 

Các Trò muốn làm việc Ơn Trên

Phải y theo hệ thống này làm

Mọi việc sẽ đều rất thuận ý

Trên hợp ý Trời, dưới hợp người.

 

Tiêu chuẩn phép tắc tu bàn Đạo

Mười lăm điều Phật quy rõ ràng

Vốn là lễ tiết để thành Phật

Phải ghi lòng, nhận lý thật làm.

 

Hoạ phước không cửa, người tự chuốc

Quả báo thiện ác, bóng theo hình

Việc Trò làm, là phước hay hoạ

Thảy đều do ở các Trò thôi !

 

Mọi lúc mọi nơi Ơn Trên giám

Tơ hào chẳng sót, thảy đều ghi

Luật Trời vô tư, nào thiên vị

Quả báo chẳng chút sai sót gì.

 

Thiên thời khẩn cấp, nay màn chót

Thiên khảo nhân nghiệm, ngọc đá chia

Thiện ác hai đường, Trò cẩn thận

Khéo giữ mình tốt đến sau cùng.

 

Lặng lẽ âm thầm, Thầy chúc phúc

Nguyện lập đầu cuối giữ vững vàng

Viên mãn Trò báo ân liễu nguyện

Công viên quả mãn về cội nguồn.

Số lượt xem : 2334