BẠCH DƯƠNG KỲ - Bạch Dương Tu SĩBạch Dương Kỳ 2002

Ông Lái Đò Bên Bến Nước

Tác giả liangfulai on 2022-04-06 11:33:33
/Ông Lái Đò Bên Bến Nước

Cứ mỗi chiều hoàng hôn trên bến nước

Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông

Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt

Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông.


 

 

 

Thuyền đò ông mang nặng sầu cô quạnh

Mỗi chiều về trên bến sông vắng lặng

Vắng khách qua lại, thuyền đò trống vắng

Được nhàn rỗi nhưng sao nặng trĩu lòng !

 

Khách qua đò bao người hững hờ quá

Mấy ai nhớ người đã chở sang sông ?

Họ với ông hai cảnh đời xa lạ

Sang sông rồi quên đò, quên lái ông !

 

Và cứ thế dòng đời trôi lặng lẽ

Ông lái đò dần già theo tháng năm

Sức ông nay đã không còn như trước

Nhưng chở khách vẫn dốc tận sức lòng.

 

Ông lái đò trước sau vẫn tận tụy

Chung thủy với nghề đưa khách sang sông

Bởi niềm vui gắn liền phục vụ khách

Vượt “ sông sinh tử ”, “ sóng não lòng ”.

 

Có khách sang sông, liền thêm sức sống

Ngày không có khách, ông nặng trĩu lòng

Nên mỗi chiều thả thuyền theo bến nước

Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông.

 

Bến nước từng trăm nghìn khách sang sông

Có được mấy ai khả hiểu nỗi lòng ?

Bởi họ chỉ một lần lên đò ấy

Cũng nào từng lái đò như Lái Ông !

 

Cũng có ngày nơi bến nước tấp nập

Dòng người dài nóng lòng đợi Lái Ông

Nhưng sang sông rồi mấy ai còn nhớ ?

Hình bóng ông lái đò nhọc sức lòng !...

 

Dẫu vậy ông vẫn âm thầm lặng lẽ

Tiếp nối nghiệp xưa nay tận hết lòng

Chỉ mong bến đò mãi luôn đông khách

Là niềm vui đơn giản ông mỏi mong.

Số lượt xem : 883